Cuộc hoán đổi của hai linh hồn trầm cảm
Chapter 8: Show "phượt hẹn hò"???
Sáng hôm sau, tôi có mặt tại một quán cà phê ẩn mình trong con ngõ nhỏ của quận 1. Khác hẳn với giọng điệu quát tháo, gắt gỏng qua điện thoại, gã quản lý tên Hùng đón tôi bằng một nụ cười niềm nở, ánh mắt híp lại sau gọng kính vàng, trông đon đả đến lạ kỳ nhưng mà hắn vẫn đẹp trai như thế
— "Kìa Ban! Em tỉnh lại là tốt rồi. Nhìn sắc mặt thế này là ổn, đoàn phim họ mong em lắm đấy."
Hắn đẩy về phía tôi ly nước cam, cử chỉ nhẹ nhàng như thể tôi là viên ngọc quý mà hắn đang nâng niu. Nhưng bản năng của một người làm logistics mười mấy năm, chuyên đối đầu với những gã chủ hàng lươn lẹo, bảo tôi rằng: Đằng sau sự đon đả này là một cái bẫy.
Và đúng như dự đoán, khi tôi vừa nhấp một ngụm nước, bộ mặt thật của hắn bắt đầu lộ diện. Hắn thu hồi nụ cười, đổ người về phía trước, giọng hạ thấp nhưng đầy sức nặng của sự đe dọa:
— "Ban này, em dạo này cứng nhỉ, dám bảo anh in kịch bản cho em, em nghĩ là em qua được vòng casting của đạo diễn là em giỏi hả ? em phải hiểu vị trí của mình đi. Nói thật nhé, buổi casting vừa rồi em thể hiện như thế nào em tự biết. Nếu không có 'quan hệ' và đống tiền anh đổ vào túi mấy lão trợ lý đạo diễn, thì nằm mơ em cũng không chạm được vào cái ghế dự bị, chứ đừng nói là đỗ chính thức. Về thực lực, em vẫn là kẻ yếu nhất, mờ nhạt nhất trong cái đoàn này."
Tôi im lặng, bàn tay siết chặt thành ly nước lạnh ngắt. Hắn tiếp tục, lôi ra một tập tài liệu đập mạnh lên bàn "Hành trình tìm kiếm định mệnh" — một chương trình truyền hình thực tế về 1 nhóm thanh niên nam thanh nữ tú cùng nhau đi phượt khắp đất nước. Họ phải trải qua cùng nhau những cung đường phượt khắc nghiệt kéo dài qua những vùng cao nguyên hoang sơ và các cung đường ven biển đầy nắng gió. Luật chơi rất đơn giản nhưng tàn nhẫn: Mười chàng trai, cô gái phải tự mình điều khiển xe máy, tự dựng lều và nấu ăn giữa thiên nhiên.
Cứ mỗi chặng dừng chân, họ sẽ có cơ hội "ghép đôi" dựa trên các thử thách sống còn. Những cặp đôi thắng cuộc sẽ được tận hưởng một đêm trong homestay bản địa ấm cúng, trong khi những người thua cuộc phải ngủ lều ngoài trời hoặc tiếp tục di chuyển trong đêm.
— "Chương trình lần này là 'sống còn'. Nếu em cứ hiền lành, mờ nhạt như trước, em sẽ bị đào thải ngay từ tập đầu. Anh muốn em phải thay đổi. Kịch bản của em là: Nữ phụ lẳng lơ, đanh đá. Em phải bằng mọi giá quyến rũ cho bằng được người nữ chính thích, phải tạo ra những tình huống tranh cãi, chiêu trò. Khán giả càng ghét em, em càng nổi. Em hiểu chưa?" Hắn nói sát vào mặt tôi như thể đang thể hiện uy quyền của kẻ bề trên
Cầm tập kịch bản "hẹn hò thực tế" trên tay, tôi cảm thấy một luồng điện lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, không phải vì sợ hãi, mà vì sự khinh tởm trỗi dậy từ tận đáy lòng.
Nếu đây là một bộ phim truyền hình, nếu Hùng bảo tôi vào vai một người đàn bà độc ác hay một cô gái lẳng lơ trên màn ảnh, có lẽ tôi đã gật đầu không chút do dự. Với tôi, đó là nghệ thuật, là hóa thân, là kinh nghiệm diễn xuất mà một diễn viên chuyên nghiệp cần có. Khán giả xem xong sẽ ghét nhân vật, nhưng họ vẫn trân trọng người nghệ sĩ phía sau mặt nạ. Thế nhưng, đây lại là truyền hình thực tế.
Ở cái thế giới mà người ta rêu rao là "sống thật" này, ranh giới giữa vai diễn và bản chất con người bị xóa nhòa một cách tàn nhẫn. Họ muốn tôi phơi bày bộ mặt xấu xí nhất, muốn tôi dùng danh dự của chính cái tên "Ban" để làm mồi nhử cho những trận "ném đá" của dư luận. Họ không cần tôi diễn giỏi, họ cần tôi sống tệ. Một khi chương trình phát sóng, cả thiên hạ sẽ chỉ trích Ban, chửi rủa Ban là kẻ trơ trẽn, là loại con gái "rẻ tiền" chuyên đi phá hoại hạnh phúc người khác. Ai sẽ tin đó chỉ là kịch bản khi máy quay luôn chực chờ ghi lại từng ánh mắt, cử chỉ "thật" nhất của em?
Tôi chợt hiểu ra vì sao Ban lại chán nản đến mức muốn buông xuôi. Có lẽ em cũng giống như tôi, mang trong mình một sự kiêu hãnh thầm lặng và những chuẩn mực đạo đức không cho phép bản thân trở thành "con rối" cho những chiêu trò bẩn thỉu. Em yêu ánh đèn sân khấu, nhưng không phải thứ ánh sáng soi rọi vào sự nhục nhã được dàn dựng sẵn này.
Sự lệch pha giữa tâm hồn thanh sạch của em và môi trường Showbiz đầy rẫy những "quy tắc ngầm" dơ bẩn chính là liều thuốc độc gặm nhấm em mỗi ngày. Em lạc loài giữa những kẻ sẵn sàng đánh đổi tất cả để nổi tiếng, còn em thì chỉ muốn được là chính mình một cách tử tế.
"Hóa ra, em thà chọn cái chết còn hơn phải sống cuộc đời của một 'nữ phụ lẳng lơ' trong mắt hàng triệu người, đúng không Ban?" – Tôi thầm thì, ngón tay run run lướt qua những dòng yêu cầu: “Cố tình đụng chạm, dùng ánh mắt lả lơi, gây hấn với nữ chính...”
Sự kinh tởm dâng lên tận cổ họng khiến tôi muốn nôn mửa. Một người đàn bà u40 đã nếm đủ đắng cay của sự vô tâm từ chồng, giờ lại phải đi đóng vai kẻ quyến rũ chồng/người yêu người khác... thật là một sự mỉa mai tột độ của số phận!
Sống mũi tôi cay xè vì sự nhục nhã thay cho Ban. Nghe đến đây chỉ muốn hất thẳng ly nước vào mặt gã đàn ông trước mặt. Nhưng lý trí của một người đàn bà u40 đã kịp ngăn tôi lại. Tôi đang ở thế yếu. Tôi chưa hiểu hết luật chơi, chưa biết mức tiền đền bù hợp đồng là bao nhiêu, và quan trọng nhất, tôi cần khích lệ bản thân để tăng tỉ lệ sống sót của "chính mình" ở bệnh viện. Nếu "bứt dây động rừng" lúc này, tôi sẽ mất trắng.
Tôi hít một hơi thật sâu, nén sự ghê tởm xuống đáy lòng. Tôi điều chỉnh cơ mặt, giả vờ như một cô gái trẻ đang sợ hãi nhưng phục tùng, khẽ gật đầu:
— "Em... em hiểu rồi anh Hùng. Anh cứ sắp xếp, em sẽ cố gắng phối hợp."
Hắn cười khoái trá, vỗ vỗ lên mu bàn tay tôi: "Thế mới là đứa trẻ ngoan chứ. Sáng mai xe của đoàn sẽ đón em sớm. Chuẩn bị mấy bộ đồ sexy nhất vào!" Hắn không biết rằng những cử chỉ, hành động, lời nói của hắn đã bị tôi quay lại để trở thành bằng chứng chống lại hắn sau này.
Bước ra khỏi quán cà phê, ánh nắng dội thẳng vào mặt khiến tôi choáng váng. Trong lòng tôi lúc này là một mớ hỗn độn giữa sợ hãi và quyết tâm. Tôi nhìn vào dòng tin nhắn kịch bản vừa được gửi đến, trong đầu thầm tính toán: "Muốn tôi đóng vai nữ phụ lẳng lơ sao? Được thôi. Nhưng các người quên mất rằng, một người làm logistics không chỉ biết chuyển hàng, mà còn biết cách điều phối cả một hệ thống. Để xem, ai mới là người điều khiển cuộc chơi này!"
Tôi siết chặt chiếc điện thoại, đôi chân bước dứt khoát về phía bệnh viện. Tôi phải gặp "Thương" một lần nữa trước khi bước vào hòn đảo của những trò lừa lọc kia. Cuộc chiến này, tôi không chỉ đấu vì sự sống, mà còn đấu vì phẩm giá của cả hai người phụ nữ.
Comments (0)
Login to leave a comment.