18px
← Back to Story
← Prev Next →

Cuộc hoán đổi của hai linh hồn trầm cảm

Chapter 5: Cuộc trò chuyện trong cõi mộng

April 2, 2026 · 10 min read · 8 views

Trong cơn mê sảng, bóng tối không còn là một màu đen đặc quánh mà trở thành một khoảng không vô định, xám xịt và lạnh lẽo. Tôi thấy mình đứng đó, đối diện với chính thân xác cũ của mình—người đàn bà 40 tuổi với đôi bàn tay thô ráp. Nhưng lạ thay, linh hồn trú ngụ trong cái thân xác cũ ấy lại là một cô gái trẻ với khuôn mặt tôi nhìn thấy trong gương , ánh mắt đầy vẻ rã rời, mệt mỏi.

Chúng tôi đứng giữa ranh giới của thực và ảo. Không cần lời nói, chỉ bằng một cái chạm tay vào hư không, mọi ký ức của cô ấy tràn sang tôi như một cơn lũ. Chúng tôi có vẻ đã hoán đổi linh hồn cho nhau rồi.

Cô gái ấy tên Ban. Giọng cô nhỏ nhẹ, nhưng mỗi lời thốt ra đều nặng nề như chì: "Chị đừng tìm cách quay về nữa... Ở trong thân xác của chị, em rất bình yên. Em muốn nằm mãi như này không muốn tỉnh dậy nữa”

Em sinh ra ở một bản làng nơi sương mù giăng lối, nhưng lòng người còn u ám hơn cả mây mù. Từ nhỏ, miếng ngon đều dành cho anh trai, việc nặng đều trút lên vai em. Còn bị bố mẹ bắt lấy chồng sớm để lấy tiền thách cưới lo cho anh trai nữa. Em cứ ngỡ khi thoát ra khỏi cái thung lũng ấy, trở thành diễn viên, ánh đèn sân khấu sẽ sưởi ấm được mình..."

Cô ấy cười, nụ cười méo mó trên khuôn mặt khắc khổ của tôi: "Nhưng không. Em chỉ là một con rối. Quản lý bắt em tạo scandal, bắt em làm những thứ em không thích để đổi lấy vài giây ngắn ngủi trên màn ảnh. Tiền kiếm được bao nhiêu đều bị gia đình ở quê đòi sạch để lo sính lễ cho anh trai. Giờ em muốn dừng lại, nhưng bản hợp đồng kia là một xiềng xích trị giá hàng tỷ đồng". Cô ấy hét lên như để giải tỏa sau đó thì dừng lại bình thản. "Em mệt quá rồi. Em muốn tan biến đi..."

Tôi nắm lấy bờ vai run rẩy của chính mình, thét lên: "Ban! Mặc dù chị không ở trong hoàn cảnh của em nhưng em không được bỏ cuộc! Em còn trẻ, em có nhan sắc, có tài năng. Đừng để bị vùi dập. Chị sẽ giúp em, chúng ta sẽ cùng tìm cách!"

Nhưng Ban chỉ lắc đầu, bóng hình cô ấy mờ dần vào làn khói trắng. Cô ấy đẩy tôi ra, ánh mắt tuyệt vọng đến cùng cực. "Muộn rồi. Chị hãy sống thay em... hoặc cùng em chết đi."

Tôi choàng tỉnh. Tim đập loạn xạ như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cơn nôn nao lúc nãy vẫn còn, nhưng trong đầu tôi bỗng vang lên một âm thanh điện tử khô khốc, lạnh lẽo như từ một cõi khác vọng về:

[CẢNH BÁO HỆ THỐNG LINH HỒN]

Trạng thái đối tượng (Ban): Ý chí sinh tồn chỉ còn 1%.

Lưu ý: Nếu chỉ số chạm mức 0%, sự hoán đổi sẽ trở thành vĩnh viễn. Cánh cửa trở về thân xác cũ sẽ đóng lại mãi mãi.

Tôi bàng hoàng nhìn vào hư không. Chuyện quái quỷ gì xảy ra vậy. Sao mà chuyện kì dị, điên khùng này lại xảy ra. Cảm giác như tôi đang ở trong bộ phim xuyên không viễn tưởng của Trung Quốc vậy. Tôi cố gắng tát vào mặt mình cho tỉnh khỏi cơn mơ nhưng không bàn tay tôi vẫn trắng trẻo và gầy guộc như thế còn mặt thì đã có cảm giác rát rát. Tôi chán nản chấp nhận sự thật và nghĩ đến con số 1%! Chỉ còn 1% để tôi có cơ hội được ôm lại con gái, được nghe tiếng cười của con. Nếu cô gái này buông xuôi hoàn toàn, tôi sẽ bị giam cầm trong cái nhan sắc trẻ trung nhưng đầy nợ nần và rắc rối này suốt đời.

"Không! Mình không thể đứng nhìn mọi thứ tan vỡ được!" 

Tôi nhìn xuống đôi bàn tay trắng bệch của Ban. Đôi bàn tay này tuy nhỏ bé nhưng đang nắm giữ vận mệnh của tôi. Muốn cứu mình, tôi phải cứu cô ấy trước. Tôi phải dùng bản lĩnh của một người đàn bà đã lăn lộn gần nửa đời người để dọn dẹp đống đổ nát mà cô ấy để lại.

Tôi ngồi bật dậy, mặc kệ cơn chóng mặt đang hành hạ. Tôi không còn là một cô diễn viên phụ yếu đuối nữa. Bên trong lớp vỏ 20 tuổi này là tâm hồn của một người mẹ đầy quyết tâm.

"Ban, em không muốn đấu tranh, vậy thì để chị đấu tranh thay em. Chị sẽ trả sạch nợ, sẽ dạy cho gia đình em một bài học về việc trọng nam khinh nữ, và chị sẽ dùng chính thân xác này để quay về tìm gia đình của chị."

Tôi đẩy cửa phòng bệnh, bước ra ngoài với một khí thế hoàn toàn khác. Người mẹ hờ kia thấy tôi thì hốt hoảng chạy lại:

— Kìa con, sao lại rút ống truyền ra? Con định đi đâu?

Tôi nhìn thẳng vào mắt bà ta—ánh mắt sắc lẹm của một người đã quá hiểu những chiêu trò thao túng tình cảm:

 — Đi đâu ư? Con nghe lời mẹ xuất viện để cho đỡ tốn kém còn gì nhưng đây là lần cuối cùng con nghe theo mẹ. Từ giờ con sẽ đi lấy lại những gì thuộc về mình. Và đừng nhắc đến chuyện cây vàng hay mười đồng bạc trắng với con nữa. Muốn cưới vợ cho anh trai, hãy để anh ta tự đi mà kiếm tiền!

Bà ta đứng hình, sững sờ trước sự thay đổi đột ngột của đứa con gái vốn dĩ luôn cam chịu. Tôi không ngoái đầu lại, từng bước chân trên hành lang bệnh viện mỗi lúc một vững chãi hơn.

Con gái ơi, chờ mẹ. Mẹ sẽ về, dù phải đóng một vai diễn dài nhất cuộc đời này!

← Previous Chapter Next Chapter →

Comments (0)

Login to leave a comment.