18px
← Back to Story
← Prev Next →

Chú mèo cô đơn đi du lịch

Chapter 11: Vị ngọt trên mái phố

March 19, 2026 · 16 min read · 3 views

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua lớp bụi mờ trên mái phố, chú tỉnh giấc và nhận ra cô mèo đã nằm sát bên cạnh mình từ lúc nào.

Định bụng sẽ dùng chân đẩy cô ta ra, nhưng rồi... chú khựng lại.

Đôi mắt cô nhắm nghiền, hơi thở đều đặn và nhẹ bẫng. Gương mặt lúc ngủ trông bình yên đến lạ, chẳng còn chút sắc sảo hay đanh đá thường ngày. Chú nhìn thêm một chút, rồi lại thêm một chút nữa. Không hiểu sao, chú bỗng sợ một cử động nhỏ của mình cũng sẽ làm vỡ tan cái không gian tĩnh lặng ấy.

Nhìn kỹ thì, cô ta cũng không đến nỗi nào. Không kiêu sa đài các như cô mèo Mỹ, nhưng lại có nét gì đó rất giản dị, một vẻ hiền lành ẩn sau lớp lông xù xì.

Như để che giấu sự bối rối, chú hắng giọng, cố làm ra vẻ lạnh lùng:

— Nè, tôi đưa cô đi cùng là vì tôi không muốn đơn độc thôi đấy. Đừng có mà hiểu lầm.

— Tôi cũng chỉ sợ anh đi một mình rồi bị bọn săn mèo tóm mất thôi. Chứ tôi cũng chẳng mặn mà gì với anh đâu.

Cô đáp lại, mắt vẫn không thèm mở. Chú giật mình vội quay đi chỗ khác. Không biết cô ta có biết lúc nãy mình nhìn trộm cô ta không, cô ta ngủ mà tỉnh như sáo vậy

Lúc từ biệt bác chó, họ không nói nhiều. Chỉ đứng lặng bên nhau một quãng ngắn. Bác chó nằm im, đôi mắt già nua khép hờ như thể đã thấu hiểu hết sự đời.

Chú là người quay đi trước. Chú hiểu rằng nếu đứng lại lâu hơn, có lẽ đôi chân này sẽ chẳng còn đủ can đảm để bước tiếp vào cuộc hành trình vô định phía trước nữa.

— Giờ ta đi đâu?

— Tôi không biết. Cứ đi thẳng thôi. Đi theo… cảm giác. Cô mèo đáp

Dứt lời, cô mèo phóng đi nhẹ tênh. Chú lầm lũi chạy theo, trong đầu chỉ kịp thoáng qua một ý nghĩ: Quyết định này... có khi là một sai lầm lớn.

Chạy được một quãng, chú mệt rã rời. Tim đập dồn dập như muốn nhảy khỏi lồng ngực, mặc dù đã được rèn luyện nhiều nhưng cảm giác vẫn không bằng cô mèo.  Đôi chân chú giờ đây nặng trĩu như đeo đá. Trong khi đó, cô mèo vẫn lướt đi thoăn thoắt.

Chú dừng lại, cúi gập người thở dốc.

— Anh có biết vì sao anh lại thảm hại thế này không?

— Vì cô... cô dai sức quá thôi! Chúng ta vừa chạy đoạn đường khá dài mà  

— Thế anh có biết vì sao tôi lại dai sức hơn không?

— Không biết… mà cũng chẳng cần biết. Đang mệt muốn chết mà cứ hỏi cà khịa

Cô mèo nhìn chú một lúc bằng ánh mắt khó đoán, rồi buông một câu gọn lỏn: "Đợi tôi." Cô quay người, mất hút vào con hẻm nhỏ.

Một lúc sau, cô quay lại, ngậm lấy một cái nắp nhựa lớn đựng đầy một thứ nước màu nâu sẫm, sủi bọt lăn tăn.

— Uống đi.

— Cái này á? Nhìn bẩn quá.  Chú nhăn mũi.

— Đến nước này rồi mà còn giữ kẽ à? Uống hay là chết khát?

Chú nhìn bát nước, rồi lại nhìn cô, cuối cùng thở hắt ra một cái đầy cam chịu. Chú nhắm mắt cố liếm từng chút. Thứ nước này không chỉ giải khát mà còn mang một hương vị kỳ lạ, nồng nàn đến mức khiến chú khựng lại. Chú liếm thêm, rồi thêm nữa, cho đến khi cái nắp nhựa chỉ còn trơ lại lớp đường dính dớp . Cơn khát biến mất, nhưng cơ thể chú bắt đầu rã rời. Một cảm giác buông lỏng hoàn toàn lan ra khắp tứ chi. Chú nằm phịch xuống mái nhà, mặc cho nắng sớm bắt đầu gay gắt.

Mọi thứ xung quanh như chậm lại. Trong cơn mơ màng, chú cảm thấy một sự ấm áp chạm vào chân mình. Nhẹ nhàng. Cẩn thận. Chú không mở mắt, chỉ im lặng cảm nhận từng nhịp "nhào" nhẹ nhàng bằng đệm thịt của cô mèo trên bắp chân đang đau nhức của mình.

Cơn đau dịu dần. Một giọng nói thầm thì bên tai, không rõ là thực hay là ảo giác:

— Ngủ đi… đừng gồng nữa.

Chú không nghĩ được thêm gì nữa. Ý thức chìm sâu vào khoảng không tối giản.

Trong giấc mơ, chú thấy mình đang đứng trên ban công nhà cũ. Trăng thanh, gió mát. Cô mèo Mỹ xinh đẹp bước tới, dụi đầu vào vai chú đầy nũng nịu. Mọi thứ thật thân thuộc.

Nhưng đột nhiên

— Này!

Tiếng gọi lanh lảnh vang lên. Cô mèo hoang xuất hiện, nắm lấy tay chú kéo đi xềnh xệch. Chú vùng vẫy

Chú giật mình mở mắt. Vẫn là mái nhà cũ kỹ với tiếng gió rít qua khe ngói. Trời tối om, ánh trăng tròn lấp lánh giữa bầu trời đêm thật đẹp. Bên cạnh, cô mèo đang trăn trở trong giấc ngủ, miệng lẩm bẩm điều gì đó đầy sợ hãi.

Chú cau mày, lay mạnh:

— Này! Dậy đi!

Cô ta không tỉnh, trái lại còn bám chặt lấy chú hơn như tìm điểm tựa. Rồi bất chợt cô choàng tỉnh, kéo chú ngã nhào xuống. Hai đứa nằm lặng đi, mặt đối mặt. Khoảng cách gần đến mức chú có thể đếm được từng sợi lông mi của cô.

Một giây. Hai giây. Chú vội đẩy cô ra, quay mặt đi để giấu vẻ lúng túng

— Cô ngủ kiểu gì mà kỳ cục vậy?!

Cô mèo không đáp trả như mọi khi. Bất ngờ, cô ôm chầm lấy chú, giọng run rẩy:

— Tôi sợ lắm… làm ơn, đừng để tôi một mình nhé.

Chú khựng lại, đôi tay lơ lửng giữa không trung: "Ơ..."

— Anh đừng nói gì nữa… được không?

Giọng cô nhỏ xíu, tan vào gió. Chẳng còn chút gai góc hay đanh đá nào, chỉ còn lại sự yếu mềm của một kẻ cô độc giữa thế gian. Chú im lặng, cánh tay từ từ hạ xuống, ôm lại cô. Chú không hiểu mình đang làm gì, chỉ biết rằng lúc này, chú không muốn buông ra. Hai cái bóng nhỏ dựa vào nhau, rồi thiếp đi trong hơi ấm của đối phương.

Sáng hôm sau. Cánh tay chú tê dại vì bị cô gác cằm đè lên suốt cả đêm. Chú định rút ra, nhưng vừa cử động, cô lại càng rúc sâu hơn, hơi thở ấm áp phả vào lớp lông cổ của chú. Tim chú khẽ lệch một nhịp.

Chú nhìn xuống gương mặt bình yên ấy và tự hỏi chính mình: Tôi đang làm cái gì vậy?

Chú quyết tâm rút mạnh tay ra làm cô mèo rơi cằm xuống đất.

— Á! Anh không biết lịch sự là gì à?!

— Cô đè tay tôi cả đêm đấy! Tê liệt đến mức không cảm giác gì rồi đây này!

— Mới gác một tí đã kêu. Đàn ông gì mà yếu đuối thế!

— Hừ! Làm gối cho cô cả đêm mà còn bị mắng!

Cô mèo bĩu môi, quay đi: "Thôi, đi tiếp đi."

Chú lầm lũi đi phía sau. Ban đầu thì bực thật, nhưng rồi ánh mắt chú lại vô thức dõi theo bóng lưng cô. Dáng đi của cô mèo nhẹ nhàng, cái đuôi khẽ đung đưa theo nhịp điệu riêng, trông... duyên dáng một cách lạ kỳ.

Chú vội quay đi, tự mắng mình: Nhìn cái gì mà nhìn!

Nhưng chỉ vài phút sau, chú lại không kìm được mà liếc mắt nhìn thêm lần nữa. Và

Rầm! Chú trượt chân, rơi thẳng xuống ban công tầng dưới vì mải mê quan sát cái đuôi của "ai đó".

— Anh có sao không?!

— Cô mèo hốt hoảng chạy lại.

— Cô... cô im đi được không!  Chú gắt lên vì xấu hổ nhiều hơn là đau.

Cô mèo không cãi lại, chỉ lặng lẽ tiến tới, nhẹ nhàng dùng đệm thịt xoa bóp cái chân đau cho chú. Từng cử động đều chậm rãi và đầy kiên nhẫn.

Một lúc sau. Chú cũng đỡ đau hơn

— Để tôi đi kiếm đồ ăn. Anh ngồi yên đây mà nghỉ đi.

Nói rồi cô biến mất. Một lát sau, cô quay lại với một ít hạt thức ăn cho mèo.

—Tôi cướp được của con mèo nhà đằng xa kia ấy

— Hạt này… trước đây tôi hay được ăn lắm.  Chú nói khẽ, rồi giật lấy ăn ngấu nghiến.

Vị hạt quen thuộc tan trên đầu lưỡi, kéo theo bao nhiêu ký ức về cô chủ nhỏ và cô mèo Mỹ ngày xưa. Chú khựng lại, tự hỏi tại sao trong giấc mơ mình lại thấy những hình bóng cũ mà lại xuất hiện cô mèo đanh đá này.

Sau rồi, chú liếc sang cô mèo đang ngồi cạnh mình. Cô ta vẫn thế, vẫn bộ lông hơi xơ xác và cái miệng không bao giờ chịu thua. Nhưng không hiểu sao… chú lại thấy cô ấy không còn đáng ghét như trước nữa. Có lẽ, vị ngọt của chai nước ngọt đêm qua vẫn còn đọng lại đâu đó trong lòng chú.

← Previous Chapter Next Chapter →

Comments (0)

Login to leave a comment.