18px
← All Posts / Cuộc sống quanh ta

Cuộc sống quanh ta

Khi Mỗi Buổi Sáng Đi Làm Trở Thành Một Cách Tự Chữa Lành

By trangle · February 1, 2026 · 12 min read
Khi Mỗi Buổi Sáng Đi Làm Trở Thành Một Cách Tự Chữa Lành

Có một giai đoạn, mình nhận ra điều khiến mình mệt mỏi nhất mỗi ngày không hẳn là công việc hay bài tập, mà là khoảnh khắc bắt đầu buổi sáng. Là tiếng còi xe dồn dập, là dòng người chen chúc, là cảm giác chưa kịp thở sâu đã phải vội vàng lao đi. Sau khi ra trường, giữa nhịp sống hối hả ấy, mình bắt đầu khao khát một điều rất giản dị: được đi làm trong một không gian yên bình, nơi con đường mỗi sáng không làm mình cạn năng lượng, mà ngược lại, giúp lòng mình dịu xuống.

Mình từng đứng trước một lựa chọn rất quen thuộc: ở lại Hà Nội – nơi đất chật người đông, có bạn bè, có những cuộc hẹn, có nhiều niềm vui và cả những cơ hội tưởng như không thể bỏ lỡ. Nhưng cũng chính nơi ấy, mỗi buổi sáng lại là cảnh chen chân giữa dòng xe nối dài bất tận. Càng đi, mình càng thấy mệt. Không phải mệt vì công việc, mà là mệt vì nhịp sống quá gấp gáp và ồn ào, mệt đến mức chỉ mong một buổi sáng được bắt đầu chậm hơn một chút.

Sự giằng co giữa quen thuộc và mong muốn được bình yên

Mình đã day dứt rất nhiều khi nghĩ đến việc rời Hà Nội để về Bắc Ninh làm việc. Mình sợ xa bạn bè, sợ không còn những buổi tụ tập quen thuộc, sợ cuộc sống sẽ buồn và ít chỗ vui chơi, sợ rồi sẽ khó tìm được một công việc thật sự ưng ý. Những nỗi sợ rất đời ấy đã giữ mình lại suốt một thời gian dài.

Nhưng sau cùng, khi sự mệt mỏi ngày một lớn hơn tất cả, mình hiểu rằng mình cần một nơi để thở, cần một không gian đủ yên tĩnh để tự chữa lành. Và thế là mình chọn Bắc Ninh – nơi hành trình đi làm của mình gắn liền với những con đường ngập gió, nơi thiên nhiên lặng lẽ đồng hành và xoa dịu mình qua từng bước chân mỗi ngày.

Ký ức gieo mầm cho một lựa chọn

Ý nghĩ về Bắc Ninh đến với mình rất tự nhiên, gắn với một kỷ niệm cũ thời sinh viên. Đó là lần mình về quê một người bạn ở Bắc Ninh để quay clip làm bài tập nhóm. Khi ấy, khung cảnh làng quê hiện ra thật bình yên: cánh đồng lúa trải dài, cây đa đứng lặng, con đò nhỏ trôi chậm, bờ đê uốn mình ôm lấy xóm làng.

Mọi thứ như khiến người ta tự động thở chậm lại. Có lẽ từ giây phút đó, mình đã biết rằng: sau này, nếu có thể, mình muốn làm việc ở một nơi như thế.

Con đường nhỏ giữa cánh đồng – nơi những buổi sáng bắt đầu thật dịu

Công ty đầu tiên sau khi về Bắc Ninh đã cho mình một trải nghiệm mà đến giờ vẫn nhớ rất rõ. Mỗi sáng đi làm, mình đi qua một con đường nhỏ nằm giữa cánh đồng lúa. Không khí trong lành, yên tĩnh, chỉ có tiếng gió và mùi đất. Vào mùa lúa chín, hương lúa lan nhẹ trong không khí, không nồng mà rất thơm, rất dễ chịu.

Có những buổi sáng, chỉ cần đi qua con đường ấy thôi cũng đủ khiến tâm trạng trở nên nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Thời điểm đó, mình chưa có điện thoại xịn để chụp lại những khoảnh khắc đẹp ấy. Nhưng có lẽ chính vì vậy mà mọi thứ được lưu giữ trọn vẹn hơn trong ký ức – những ký ức rất khó phai, dù không có một tấm ảnh nào làm bằng chứng.

Ký túc xá nhiều cây xanh – nơi thiên nhiên lặng lẽ chữa lành

Đến công ty thứ hai, con đường đi làm không còn băng qua cánh đồng nữa, nhưng mình lại được sống trong khu ký túc xá của công ty, xung quanh là cây cối và những bãi cỏ lau. Đến mùa lau nở, cả không gian như được phủ một lớp sương trắng mềm mại, chỉ cần đứng vào là thấy lòng dịu lại.

Những ngày cuối tuần, ngủ dậy muộn, mở cửa ban công sau một cơn mưa, hít vào lồng ngực bầu không khí mát lành và trong veo – đó là những khoảnh khắc mình cảm nhận rất rõ sự chữa lành. Sau những ngày làm việc, được sống giữa thiên nhiên như vậy, mọi mệt mỏi dường như cũng chậm rãi tan đi.

Điểm trừ duy nhất của cuộc sống gần thiên nhiên là côn trùng. Có lúc mình bị kiến ba khoang “tấn công”, có lúc lại vô ý “động chạm” đến chúng, để rồi nhận về những vết sẹo chi chít trên hai tay và vài chỗ khác. Đau và khó chịu, nhưng cũng là một phần rất thật của những ngày tháng sống gần cây cỏ.

Những cánh đồng ven đường lớn và nhịp sống mùa gặt

Ở công ty thứ ba, con đường đi làm lại xuất hiện những cánh đồng lúa hai bên. Dù là đường lớn nên không còn cảm nhận rõ mùi lúa chín như trước, nhưng vào những ngày mùa gặt, không khí trở nên nhộn nhịp hơn hẳn. Tiếng máy gặt, tiếng người gọi nhau xen lẫn trong không gian rộng mở.

Có những ngày, chỉ cần ngẩng đầu lên là thấy bầu trời cao và đẹp đến mê ly, khiến người ta bất giác quên đi những lo toan thường ngày.

Con đường đê – nơi thiên nhiên vừa dịu dàng vừa khắc nghiệt

Công ty hiện tại gắn liền với một đoạn đường đê trong hành trình đi làm mỗi ngày. Bờ đê uốn quanh, bao trọn xóm làng, âm thầm bảo vệ cuộc sống yên ổn của người dân mỗi mùa nước lên. Vào lúc hoàng hôn, khung cảnh những bãi bồi ven sông hiện ra đẹp đến nao lòng. Ánh nắng cuối ngày phủ lên mọi thứ một màu vàng dịu, khiến mình nhiều lần chậm lại chỉ để nhìn thêm một chút.

Dĩ nhiên, có những hôm mưa bão, nước dâng cao khiến lòng không khỏi lo lắng. Nhưng chính những cảm xúc lẫn lộn đan xen ấy lại khiến mình cảm thấy mình đang thật sự sống, thật sự gắn bó với mảnh đất này.

 

Một lựa chọn mang tên bình yên

Mình không biết tương lai rồi sẽ như thế nào. Nhưng ở thời điểm này, khi nhìn lại hành trình đã qua, mình thấy rất biết ơn cuộc đời. Biết ơn vì đã cho mình cơ hội được lựa chọn một con đường khác – con đường không ồn ào, không chen chúc.

Và mình tin rằng mình đã chọn đúng. Bởi mỗi buổi sáng đi làm, mình không chỉ đi làm, mà còn được hòa mình vào thiên nhiên, được hít thở bầu không khí mát lành, trong trẻo, được sống chậm lại một chút để tự chữa lành. Với mình, như thế đã là đủ.

89 views likes 0 comments

Comments (0)

Login to leave a comment.