Con gái tôi nói (4)
Gia đình tôi vừa đón nhận một luồng gió mới, mang tên: "Văn hóa mời cơm mẫu giáo".
Trước đây, khi con gái chưa đi học, bữa cơm nhà thường theo kiểu "cuốn theo chiều gió". Bé ăn trước cho kịp giờ ngủ, bố mẹ ăn sau, câu mời câu có câu không, đôi khi chỉ là cái gật đầu cười hì hì rồi cầm thìa. Nhưng từ ngày con bắt đầu làm quen với lớp mẫu giáo, mọi thứ đã đảo lộn hoàn toàn – theo một cách không thể nghiêm túc hơn!
Để ủng hộ tinh thần "đi học là ngoan" của con, cả nhà tôi quyết định điều chỉnh nếp sống, cả nhà cùng quây quần ăn cơm đúng giờ với con. Thế là, chúng tôi chính thức có một "giám sát viên" trên bàn ăn.
Mỗi bữa cơm giờ đây trở thành một buổi lễ thực thụ. Con gái tôi – với đôi tay khoanh tròn trước ngực đầy trịnh trọng, khuôn mặt bầu bĩnh toát lên vẻ quan trọng – bắt đầu bài "diễn văn": – "Con mời bà ăn cơm, con mời bố mẹ ăn cơm!"
Không chỉ dừng lại ở đó, "gia trưởng nhí" còn yêu cầu tất cả mọi người phải thực hiện đúng quy trình. Bố mời mẹ, mẹ mời bà, bà mời lại con... Không ai được phép "ăn gian" bước nào. Không khí gia đình bỗng chốc rộn ràng, lễ phép đến lạ thường.
Đỉnh điểm là vào bữa tối hôm qua, sau khi đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ mời cả lượt từ trên xuống dưới, con gái tôi dừng lại một nhịp, hít một hơi thật sâu rồi dõng dạc chốt hạ: – "...Và con mời CON ăn cơm!"
Cả nhà đang định cầm đũa thì khựng lại, rồi đồng thanh cười nghiêng ngả. Hóa ra trong thế giới quan của con, "phép lịch sự" là phải công bằng tuyệt đối. Mình mời mọi người rồi thì cũng không thể bỏ quên... chính mình được!
Đấy, người ta bảo đi học là để trưởng thành, và con gái tôi đã trưởng thành đến mức tự biết yêu thương và trân trọng bản thân mình ngay trên mâm cơm như thế đấy.
Nhìn cái miệng nhỏ nhắn nhai cơm ngon lành sau khi đã "tự mời" xong, tôi chợt nhận ra: Đôi khi hạnh phúc chẳng cần tìm đâu xa, nó nằm ngay trong sự ngây ngô, đáng yêu đến tan chảy của những "người lớn tí hon" này.
Comments (0)
Login to leave a comment.