Con gái tôi nói (3)
Không biết từ bao giờ, tôi có thói quen gọi con gái là "cục kim cương của mẹ".
Một hôm con bé ngước mắt hỏi, giọng nghiêm túc như đang làm bài kiểm tra:
— Mẹ ơi, kim cương là cái gì vậy mẹ? Tôi liền giải thích đầy tự hào
— Kim cương là thứ trang sức quý giá nhất trên đời con ạ. Nên khi mẹ gọi con là cục kim cương, có nghĩa là đối với mẹ con là xinh đẹp và quý giá nhất với mẹ đó!
Con bé gật gật cái đầu, vẻ mặt suy nghĩ sâu xa lắm. Tôi cũng không để ý thêm nữa.
Sáng hôm sau, con chạy ào vào bếp, mắt sáng long lanh:
— Mẹ kim cương ơi! Con đói bụng rồi! Tôi hơi khựng lại một chút. Mẹ... kim cương?
Nhưng chỉ một giây thôi — nhìn cái mặt vô tư phây phây của con là tôi hiểu ngay. Con bé đang nói với tôi theo cái cách đơn giản và thật thà nhất của một đứa trẻ: rằng mẹ cũng quý giá với con, như con quý giá với mẹ vậy.
Tôi ôm con vào lòng, cười
— Ừ, mẹ kim cương nghe thấy rồi. Để mẹ kim cương nấu cơm cho cục kim cương ăn nhé
Con gái tôi cười toe toét, chạy đi chơi tiếp — không biết rằng cái cách gọi ngây ngô ấy đã làm mẹ ấm lòng cả ngày hôm đó.
Hóa ra yêu thương của trẻ con đơn giản lắm. Mẹ yêu con bao nhiêu, con yêu mẹ lại bấy nhiêu — chỉ là con diễn đạt theo cách của riêng mình thôi.
Comments (0)
Login to leave a comment.